Nguyễn Thế Vinh: Kết hoa trên những nhọc nhằn

“Điều tiếc nuối lớn nhất của tôi khi nghỉ hưu là có những ấp ủ, tham vọng xây dựng cho nhà hát Kịch Việt Nam chưa thực hiện được”. Ông Nguyễn Thế Vinh còn trăn trở, canh cánh ưu tư với ngôi nhà nghệ thuật đã gắn bó với mình 5 năm vừa qua.

Gặp ông Nguyễn Thế Vinh trong một quán cà phê nhỏ gần nhà hát Kịch Việt Nam vào một ngày đầu tháng 12 trong hơi gió se lạnh của mùa Đông Hà Nội, thấy ông thật bình thản, hạnh phúc. Nguyễn Thế Vinh trữ lưng vốn liếng khi về hưu là rất nhiều tình cảm trân trọng, yêu mến của đồng nghiệp, bạn bè và người trong giới.

Cách đây không lâu, Nguyễn Thế Vinh chính thức chia tay Nhà hát sau buổi công diễn tác phẩm “Hồng Lâu Mộng”. Một cuộc chia tay có thật nhiều cảm xúc. Ông Vinh dở những trang lưu bút mà đồng nghiệp viết chia tay mình về nghỉ hưu cho tôi xem. Những trang viết được ông chụp lại và lưu giữ như báu vật trong điện thoại. Đọc những trang viết ấy, tôi hiểu lý do của việc lưu giữ này và cũng hiểu, ông đã nỗ lực cống hiến, tận tâm thật nhiều cho nhà hát và đồng nghiệp của mình trong 5 năm qua. Giá trị đọng lại dù không hiện hữu nhưng lại có sức nặng và đáng để người đời tìm kiếm và theo đuổi.

Ông Nguyễn Thế Vinh chính thức chia tay Nhà hát sau buổi công diễn tác phẩm "Hồng Lâu Mộng".Ông Nguyễn Thế Vinh chính thức chia tay Nhà hát sau buổi công diễn tác phẩm “Hồng Lâu Mộng”.

“Chia tay anh, em không biết nói gì hơn ngoài hai từ hụt hẫng. Thật vậy, trong nhiệm kỳ 5 năm qua, anh là thuyền trưởng lái con thuyền Nhà hát kịch Việt Nam trong giai đoạn khó khăn nhất. Dưới sự dẫn dắt của anh, bây giờ con thuyền đã đi vào đúng quỹ đạo và lấy lại thương hiệu “anh cả đỏ trong nền kịch nói Việt Nam. Kính trọng anh!”; là một trong những lời trìu mến mà đồng nghiệp dành cho thủ trưởng mình trong hàng loạt dòng chữ ấm áp mà tôi được may mắn đọc nó.

Kết hoa trên những nhọc nhằn

Những ngày này, đi qua ngõ Tràng Tiền, vốn gắn bó kỷ niệm với cuộc sống của nhiều thế hệ nghệ sỹ thuộc Nhà hát kịch Việt Nam với những người từng có dịp gắn bó hoặc theo dõi những thăng trầm của ‘anh cả đỏ” làng kịch nghệ Việt Nam sẽ có chung một cảm giác bồi hồi và vui mừng trước sự thay da đổi thịt của nhà hát. Một vẻ bề ngoài rực rỡ, sang trọng với những ánh đèn lấp lánh, những tấm áp phích vở diễn thật lớn. Không chỉ là câu chuyện tấm áo, với sự phát triển của thời cuộc, xu hướng truyền thông mới, những bước thay đổi này thể hiện sự đổi mới tư duy và cái nhìn hợp thời về định vị thương hiệu của những con người

Ngày hôm nay, nhà hát sẽ đặt thêm một mốc son mới trong lịch sử phát triển của mình ở cái tuổi 65 và chắc chắn sẽ có nhiều bứt phá mới. Nhiều người đặt niềm tin và chờ đợt những cú hích như thế. Trong dòng người đau đáu vì sự phát triển của nghệ thuật nước nhà và làng kịch Việt ấy, có bóng dáng người đàn ông với vóc dáng nhanh nhẹn, miệng luôn nở nụ cười Nguyễn Thế Vinh. Hơn ai hết, ông đã dũng cảm đặt mình vào thế khó khi tiếp quản và giữ vai trò chèo lái Nhà hát đúng thời kỳ đơn vị này có nhiều biến động và khó khăn nhất trong nhiều năm trở lại đây. Đó là vào năm 2013, sau khi NSƯT Anh Dũng và NSND Lê Hùng lần lượt dừng lại công tác quản lý nhà hát của mình.

Ông Nguyễn Thế Vinh rất tin các nghệ sĩ trẻ, trao cho họ những cơ hội để khám phá năng lực bản thân, tạo nên những đột phá mới...Ông Nguyễn Thế Vinh rất tin các nghệ sĩ trẻ, trao cho họ những cơ hội để khám phá năng lực bản thân, tạo nên những đột phá mới…

Nhắc đến giai đoạn đó, đôi mắt Nguyễn Thế Vinh không giấu nổi sự bùi ngùi. Ai cũng biết rằng, thời điểm đó, nhà hát như những mối nối đã có biểu hiện của mục giũa. Bộ máy nhà hát thiếu đồng bộ, không có người quản lý và nhà truyền thống thì xập xệ. Dường như, biến động thời cuộc đã mang niềm tin và sự đam mê, hy vọng của những con người nơi đây đi vắng. Và tất nhiên, thương hiệu anh cả đỏ của nhà hát này cũng như chút kỷ niệm vàng son mong sẽ trở lại.

Nguyễn Thế Vinh, vốn là kẻ ngoại đạo với nghệ thuật sân khấu kịch, hiểu rõ nhất mình đang có gì trong tay và cuộc chiến của mình đang gặp những vấn đề khó khăn nào. Nhưng ông đã hứa khi nhận chức sẽ mang thương hiệu anh cả làng kịch về cho nhà hát và bắt tay vào với tinh thần của một đấu sỹ. Một đồng nghiệp của ông Vinh nói, hình ảnh giám đốc nhặt rác ở hành lang, thức khuya cùng anh em tập luyện vở mới là những ví dụ để thấy ông lao vào cuộc chiến mà mình đã hứa với tinh thần và niềm tin lớn “trồng hoa trên đất đá” như thế nào. Cũng từ những hành động như thế đã lan toả, truyền cảm hứng để tập thể nghệ sỹ và cán bộ nhà hát cùng chung tay xây lại cơ đồ.

Ông Vinh cũng định hướng rất rõ con đường và các mảng hoạt động của nhà hát để giữ và mang thương hiệu đi xa. Trong đó, mảng chính kịch với những tác phẩm lớn, kinh điển giữ vai trò chủ đạo. Nhà hát cũng xây dựng các vở kịch thiếu nhi trong năm để phục vụ lớp khán giả nhỏ tuổi. Đồng thời nuôi dưỡng lớp công chúng có tình yêu với sân khấu kịch tương lai.

Hoạt động giao lưu chia sẻ kinh nghiệm và phối hợp làm việc vơí các đạo diễn lớn trong và ngoài nước cũng được vị giám đốc này lưu tâm và có nhiều hoạt động thúc đẩy khi đương nhiệm. Nỗ lực để thay đổi với phương châm lấy con người làm gốc, Nguyễn Thế Vinh đã không chỉ giải được bài toán khó mà còn mang đến hứng khởi khi giữ được lời hứa khi nhận chức.

Tin người trẻ

Để có được những thành công như 5 năm qua, ông Thế Vinh cho biết, có lẽ bí quyết của ông khi chèo lái nhà hát kịch Việt Nam quan trọng nhất vẫn là việc dùng người và đặt trên vai họ những công việc phù hợp với năng lực, đam mê và khuyến khích, đứng cạnh hỗ trợ. Đặc biệt là đối với những người trẻ. Sau khi nhận chức, ông Vinh đã dần hoàn thiện thế kiềng ba chân của mình với việc đặt NSND Anh Tú là phó giám đốc phụ trách chuyên môn và NSƯT Xuân Bắc là phó giám đốc phụ trách truyền thông, marketing.

Lấy ví dụ về việc mạnh dạn sử dụng người trẻ, tin tưởng và tạo cơ hội cho họ thành công hơn trong công việc và đam mê của mình, Nguyễn Thế Vinh nói về trường hợp nghệ sỹ ưu tú Xuân Bắc. Ông nhớ lại, khi mới về nhận chức 5 năm trước, trong một lần công diễn vở, Xuân Bắc có một vai trong vở diễn này và buộc phải có mặt anh vở mới được bắt đầu. Nhưng Xuân Bắc đã đến muộn 20 phút. Ông Vinh là người đứng ở cửa nhà hát đợi. Khi gặp Xuân Bắc, vị giám đốc này chỉ nói, “anh không muốn nhìn thấy hiện tượng này thêm một lần nữa”. Cũng từ đó, Xuân Bắc không đi muộn nữa.

Ông Nguyễn Thế Vinh tại lễ chia tay Nhà hát Kịch Việt Nam.Ông Nguyễn Thế Vinh tại lễ chia tay Nhà hát Kịch Việt Nam.

Xuân Bắc được biết đến với hình ảnh một diễn viên hài nhưng thực tế, anh lại có nhiều thành công ở mảng chính kịch với nhiều vai diễn ấn tượng và giải thưởng huy chương. Trong đó có thể kể đến Lê Ái trong “Bão tố Trường Sa”, Đạt trong “Ảo ảnh hạnh phúc”, Cường trong “Nhân danh công lý”, Tốn trong “Dư chấn”, Tài trong “Đi tìm điều không thể mất”… Nói về điều này, ông Vinh cho rằng, không chỉ nhìn vào bề nổi để đưa ra quyết sách quản lý, điều hành và sử dụng tốt nhất nguồn nhân sự, đặc biệt là trong môi trường nghệ thuật.

Nhưng ông Vinh không dừng ở đó, bằng niềm tin và cái nhìn nhạy bén của mình, ông đã làm sống dậy một thương hiệu bằng những tác phẩm lớn có tiếng vang khi đặt NSND Anh Tú vào vị trí linh hồn của nhiều vở diễn. Mời các đạo diễn như Doãn Hoàng Giang… và một số đạo diễn nước ngoài cộng tác công việc.

Với quan hệ rộng, độ phủ của tên tuổi lớn, hình ảnh năng động và khả năng dụng ngôn, Xuân Bắc cũng không phụ lòng sự tin tưởng của giám đốc khi mang lại cho nhà hát những cơ hội mới trong công việc và tiếng tăm. Vở Kiều của đạo diễn Anh Tú, Xuân Bắc vào vai Hồ Xuân Hiến và đã đem lại vài chục suất diễn liên tục cho nhà hát với những hợp đồng bán vé cho doanh nghiệp. Với các vở diễn khác, Xuân Bắc cũng trực tiếp đến gõ cửa từng doanh nghiệp để tìm kiếm cơ hội cho nhà hát mình. Anh cũng là người từng đem nghệ sỹ của nhà hát đi biểu diễn ở nước ngoài và rất thành công.

Trong bối cảnh đương đại, vai trò của hoạt động marketing đã chứng tỏ tầm quan trọng đặc biệt của mình với sự tồn tại, phát triển của một thương hiệu, ông Vinh đã chứng tỏ được tầm nhìn chiến lược của mình khi chèo lái con thuyền nhà hát kịch Việt Nam.

Ngày hôm nay, có lẽ cũng vẫn là một khoảnh khắc đặc biệt của ông Vinh. Và, ông hãy mỉm cười vì những điều đã làm được cho sân khấu kịch. Và vì những tin tưởng về thành công của anh cả làng kịch trong những ngày mai lấp lánh.

Dantri.com.vn

, ,